“Xin chào, tôi tìm Diệp Khinh Vũ, tôi tên Vương Vĩ là bạn của cô ấy, cô ấy đang ở đây không?”
Vương Vĩ rất khách khí, cười hỏi.
“Có”
Giang Ninh gật đầu chỉ chỉ cửa vào, “Cậu vào là thấy”
“Cảm ơn”
Vương Vĩ chạy nhanh vào.
Trong đại sảnh, Diệp Khinh Vũ đã thu dọn xong vali của mình, tạm biệt Lâm Vũ Chân bọn họ”
“Sau này rảnh đến Đông Hải chơi, dù sao trong nhà cũng nhiều phòng, lúc nào cũng có chỗ cho con”
Tô Mai cười dặn dò.
“Dạ, dì, con nhất định sẽ đến, con rất thích mấy món dì nấu, con cũng sẽ không khách sáo đâu ạ” Diệp Khinh Vũ và Tô Mai ôm nhẹ nhau một cái.
Chỉ ở mấy ngày ngắn ngủi, cô thật sự rất thích chỗ này, cảm giác không hề có chút ngăn cách giống như nhà của mình vậy.
Cô đi đến trước mặt Lâm Vũ Chân léo tay Lâm Vũ Chân.
“Đến Đông Hải, có thể gặp và quen người bạn tốt như: cậu, thật sự rất đáng”
Diệp Khinh Vũ hít sâu một hơi, “Vũ Chân, cảm ơn cậu!”
Lâm Vũ Chân nói: “Tớ cũng vậy”
Vương Vĩ đi vào nhìn thấy Diệp Khinh Vũ, lập tức đi đến trước mặt cô.
“Khinh Vũ! Cuối cùng cũng tìm được cô rồi!”
Cám ơn những người khác: “Khoảng thời gian này cảm ơn mọi người chăm sóc Khinh Vũ, thật sự cảm ơn mọi người!”
Mấy người Lâm Vũ Chân cười nói không cần khách khí.
“Đồ đạc đã dọn dẹp xong hết chưa?”
Vương Vĩ h tức quay về!”
‘Vé máy bay tôi đã mua rồi, chúng ta lập “ừ”
Diệp Khinh Vũ gật đầu, “Vậy chúng ta đi thôi”
Nói xong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432892/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.