“Đã đuổi đi rồi ạ”
Thập Tam lại nói: “Xin chị dâu yên tâm, mấy anh em của Thập Tam đều ở đây, bảo đảm không ai dám làm phiền chị dâu”
Lâm Vũ Chân từng dặn là bên ngoài có tình hình gì thì nói với cô một tiếng, nghe báo cáo của Thập Tam cuối cùng cô cũng thở phào.
“Tôi biết rồi, Thập Tam, mấy cậu vất vả rồi; < “Không vất vả ạ”
Thập Tam lui xuống.
Diệp Khinh Vũ còn có chút không dám tin, thật sự là người của nhà họ Tô!
Chúng đến rồi!
Đến Đông Hải nhanh như vậy, nhưng lại trực tiếp bị đuổi đi?
Đó là nhà họ Tô của Thành Hải đó”
“Vũ Chân, thật sự đuổi đi rồi ư?”
Diệp Khinh Vũ căng thẳng hỏi.
“Ừ, Thập Tam nói đuổi đi rồi, vậy thì nhất định là đuổi đi rồi Cô nghiêm túc nói, “Họ sẽ không gạt tôi.”
Họ không dám gạt Lâm Vũ Chân đâu!
Nếu không thì không cần đến Giang Ninh ra tay, càng không cần Hoàng Ngọc Minh ra tay, anh Cẩu sẽ đánh họ khóc đến kêu ba kêu mẹ mất.
“Yên tâm đi, ở Đông Hải là an toàn nhất”
Lâm Vũ Chân kéo mở nắp ra, cảm thấy da của bản thân lại trở nên càng căng mịn hơn, máy xông hơi này thật tốt, không biết Giang Ninh nhìn thấy rồi có muốn hôn mình không nhỉ.
Cô đứng dậy nhìn Diệp Khinh Vũ: “Thế nào, chân của cô cảm thấy thế nào?”
Lúc này Diệp Khinh Vũ mới nhớ đến chân của mình đã không đau như trước nữa, cô bất giác có chút kinh ngạc.
Tay nghề mát xa của kỹ thuật viên này tốt quá đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432887/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.