“Có thứ gì cơ?”
Lâm Vũ Chân đưa tay nhưng không sờ được gì.
“Em đừng động đậy”
Giang Ninh đưa tay che mắt Lâm Vũ Chân, Lâm Vũ Chân vô thức nhám mát, chỉ cảm thấy đột nhiên có thứ gì đó.
chạm vào mặt mình một cái.
Có chút ấm nóng, chạm một cái rồi đi.
Cô mở mắt, Giang Ñinh đang vung tay.
Cái gì Vậy?”
“Không có gì, một cọng tóc”
Giang Ninh võ tay, vô thức mím môi, trong lòng âm thầm nói.
Tốc độ quá nhanh, không có cảm giác gì cả.
“Tóc? Em rụng tóc à?”
Mặt Lâm Vũ Chân không tin, vừa đắp mặt nạ và rửa mặt xong sao có tóc dính lên mặt, Giang Ninh không tiếp tục dây dưa vấn đề này, kéo Lâm Vũ Chân rời đi “Đi thôi, chúng ta về nhà”
Sát thủ âm dương còn một người, giao lại cho Hoàng Ngọc Minh rồi, anh ta phải phối hợp với lão Triệu và lão Trương để hoàn toàn tạo dựng được khuôn mẫu Đông.
Hải cấm địa.
Đây chính là cơ hội thử nghiệm tốt nhất!
Lúc này.
Hoàng Ngọc Minh đã lấy được thứ muốn lấy từ miệng của nữ sát thủ.
Anh ta không sợ người có xương cứng, vì anh ta tin là trên thế giới này người có xương cứng cỡ nào, chỉ cần đập nát vài khúc xương thì cũng sẽ không cứng nữa.
Rất nhanh, hai người quản gia Triệu và lãnh đạo Trương đều đến cả.
Nghe Hoàng Ngọc Minh nói ở Đông Hải có sát thủ đáng sợ ẩn náu, hai người đều rất kinh ngạc.
Lão Trương chưa từng nghe qua tổ chức như vậy, mà quản gia Triệu ít nhiều nghe qua một chút.
“Đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432861/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.