Dương Hoàng lập tức hết hồn, Dương Đống này còn muốn tự sinh một đứa?
Ông ta điên rồi sao!
“Một đứa con trai không nghe lời, giữ lại có ý nghĩa gì?
Muốn giao nhà họ Dương cho ai thì đó cũng phải là đứa con biết nghe lời tao mới được!”
Dương Hoàng tức đến run rẩy, tay chỉ Dương Đống nhưng không biết nến nói cái gì… | *./ đ Ả j Cái kẻ điên này! Ôrfg ta mới thật sự là kẻ điên đấy!
“Tao sẽ tự báo thù cho La Lâm, uy danh của nhà họ Dương cũng sẽ do tao tự giữ lấy, không cần hai ba con mày nhọc lòng, bắt đầu từ hôm nay, hai đứa chúng mày.
đều bị đuổi khỏi nhà họ Dương!”
Dương Đống nói to.
Dương Hoàng hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa mà trực tiếp quay người rời đi.
Dương Đống kêu cô gái đến, sờ lên bụng cô ta, trên mặt lộ ra ý cười: “Tao vẫn có thể sinh, đương nhiên phải bồi dưỡng một đứa con trai nghe lời rồi”
Ông ta tự tin nhất là năng lực phương diện đó của bản thân, dù tuổi đã cao nhưng ông ta vẫn dũng mãnh như TrƯỚC.
Sinh thêm một đứa con trai, bồi dưỡng mười mấy năm vẫn có thể làm được.
Còn về uy phong của nhà họ Dương, không phải chỉ là giết tên Giang Ninh thôi sao?
Chỉ cần ba mươi triệu này ném ra, còn sợ không có người ra tay?
Ông ta đã tìm mối quan hệ, treo giải thưởng, cái đầu người của Giang Ninh giá ba mươi triệu, đầu của mỗi người trong nhà họ Lâm đều đáng giá mười triệu.
Giới sát thủ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432857/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.