Không khí dường như lập tức trở nên cứng nhắc.
Biểu cảm của hai người Dương Đống và Dương Hoàng lập tức đứng hình ở đó, giống như không nghe rõ Dương Tiêu nói gì.
“Con, con nói cái gì?”
Dương Hoàng phản ứng lại trước, sắc mặt thay đổi, gấp.
gáp hỏi, “Con vừa nói gì, La Lâm sao rồi? Nó sao rồi?”
Ý. Ẩ “Đ { ) “Chết rồi” 5 Dương Tiêu nói rất nhẹ nhàng.
Giống như là chỉ chết một con chó, một con mèo vậy.
“Mày nói La Lâm chết rồi?”
Dương Đống đột nhiên đứng dậy, chút nữa là đứng không vững, lập tức chống cây gậy, sắc mặt đỏ lên nhìn chằm chằm Dương Tiêu.
“Không sai, Dương La Lâm chết rồi”
Dương Tiêu vẫn bình thản, trên mặt mang sự trêu chọc nhìn Dương Đống, “Chết ở Thiên Hải rồi, chọc phải thế giới ngầm, chết rất thảm”
“Nghe nói bị kéo đi làm phân bón rồi”
Äm— Giống như tiếng sét giữa trời nảng vậy, cả người của Dương Đống ngây ở đó, hoàn toàn không dám tin.
Dương Hoàng càng sửng sốt, trên mặt đầy vẻ khó tin.
Đây nhất định là Dương Tiêu cố ý chọc tức ông cụt Đây không phải sự thật!
“Dương Tiêu!”
Dương Hoàng rất tức giận, trực tiếp la lên, “Con đừng nói bậy!”
“Con không nói bậy”
Dương Tiêu nghiêng đầu cười lạnh một tiếng, “Ba kêu người đi điều tra một chút không phải sẽ rõ ngay sao?”
Hơi thở của Dương Hoàng gấp gáp, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Trước giờ ông chưa từng nghĩ rằng Dương La Lâm sẽ chết.
Người thừa kế của nhà họ Dương lại chết ở bên ngoài!
“Đi trai”
Dương Đống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432850/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.