Cô ta cười có chút điên cuồng, gắng gượng đứng dậy, trên mặt không thấy chút sợ hãi nào.
Đây hoàn toàn là một kẻ điên có tâm lý méo mó!
Nghe thấy lời này, sảc mặt Lâm Vũ Chân thay đổi: “Cô có ýg?”
“Ha ha, Đông Hải được gọi là cấm địa, tỉnh thành này có thể coi là nơi thị phi, không chuẩn bị trước thì tôi dám đến đâychắc?” ¿ˆ zr^ Dương Tiêu cười lặnh, cố ý nhìn Giang Ninh, dường như muốn nhìn thấy bộ dạng Giang Ninh tức ói máu nhưng lại không dám giết cô ta.
“Mấy đại lý phân phối của Lâm thị các người đều bị người của tôi bắt rồi, chỉ cần các người dám giết tôi thì họ sẽ phải chôn chung với tôi ngay!”
Lâm Vũ Chân càng căng thẳng.
Giang Ninh lại không bị tác động.
Người phụ nữ này rất gian xảo, cô ta thông minh hơn mấy lão đại thế giới ngầm mà họ đã từng gặp.
Cô ta hiểu lòng người, càng biết tính toán, tâm cơ rất sâu, hèn gì có thể dùng thân phận là phụ nữ mà có quan hệ rộng ở Kiến Châu như vậy, không đơn giản chút nào.
“Tôi đã xem thường cô rồi”
Giang Ninh híp mắt, “Nhưng cô cảm thấy cái này có thể uy hiếp được tôi sao?”
“Ha ha ha, đương nhiên không uy hiếp được anh” Dương Tiêu cười. “Nhưng cô ta thì sao? Người phụ nữ ngu ngốc này sẽ không chấp nhận được việc người khác vì cô ta mà chết, không phải sao?”
Dương Tiêu đã điều tra rất rõ, từ miệng của mấy đối tác kinh doanh ở Thiên Hải mà biết được tính cách của Lâm Vũ Chân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432845/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.