Lâm Vũ Chân sửng sốt.
Người phụ nữ này là ai vậy!
Sao vừa mở miệng đã kêu đánh kêu giết, giết gã vô gia cư, gã vô gia cư chiếm lấy mình à?
Cô ta nói ai?
Cô ta nói Giang Ninh!
“Tôi hỏi cô đấy”
Dáng người Dương Tiêu cao hơn Lâm Vũ Chân rất nhiều, gần như bao trọn lấy cô, cô ta lạnh mặt nói: “Gã vô gia cư kia đang ở đâu? Tôi sẽ giết chết hắn giúp côI”
“Cô là ai?”
Lâm Vũ Chân không trả lời vấn đề của cô ta mà lại hỏi một câu hỏi Cô không quen biết Dương Tiêu trước mắt, càng không đồng ý để cô ta đi giết Giang Ninh.
“Cô không cần biết tôi là ai, cô chỉ cần nói cho tôi biết, gã vô gia cư kia đang ở đâu, tôi sẽ giết chết hắn”
Dương Tiêu không muốn nói nhiều, càng nhìn Lâm Vũ Chân càng phát hiện loại phụ nữ này rất thật đáng buồn.
Mềm yếu, mặc cho người ta ức hiếp còn không dám phản kháng.
“Cô không thể giết anh ấy: Lâm Vũ Chân lác đầu.
“Cô nói gì?”
Dương Tiêu híp mắt lại, sắc mặt có phần không dễ nhìn.
Cô ta tới trút giận cho Lâm Vũ Chân, không ngờ cô lại nói cô ta không thể giết?
Gã vô gia cư bắt nạt người phụ nữ, có gì không thể giết?
Cô ta muốn giết thì cứ giết!
“Anh ấy là chồng tôi, cô không thể giết anh ấy”
Lâm Vũ Chân nghiêm túc nói.
Dương Tiêu thoáng ngẩn người ra, rồi bỗng cười ha hả như kẻ điên.
“Chồng của cô? Gã vô gia cư chiếm lấy cô, cô lại coi anh †a là chồng à?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432840/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.