Bọn họ về đến nhà đã là mười giờ tối.
Giang Ninh và Lâm Vũ Chân rửa mặt xong liền chui vào.
trong chăn, chuẩn bị ngủ.
Chuyện khi tham gia bữa tiệc như chưa từng xảy ra, Giang Ninh không nhắc tới, Lâm Vũ Chân cũng không nói.
*Ngủ đi”
Giang Ninh tắt đèn, chuẩn bị niếnn mài ngủ.
Đột nhiên, Lâm Vũ Chân co người lại, rúc vào lòng Giang.
Ninh.
*Chồng ơi, em hơi lạnh”
Giang Ninh sửng sốt, nhất thời không kịp phản ứng. Sao hôm nay cô nhóc này lại trái ngược với mọi khi vậy?
“Ừ, vậy để anh ôm em”
Giang Ninh giơ tay, ôm Lâm Vũ Chân vào lòng mình, ngửi mùi thơm thoang thoảng mà cảm thấy vui vẻ thoải mái.
Đãi ngộ này có chút không bình thường.
*Chồng, anh thật sự không giận à?”
Lâm Vũ Chân khẽ nói Hình như trên đường đi cô vẫn luôn lo lắng, không biết có phải Giang Ninh đang giận mình không.
Bây giờ cô chủ động chui vào lòng Giang Ninh là muốn lấy lòng hắn sao?
“Không giận.”
Giang Ninh ngửi mùi thơm bay tới, nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ không bao giờ tức giận với em”
“Cảm ơn chồng”
Lâm Vũ Chân dịu dàng nói.
Im lặng một lát, Lâm Vũ Chân khẽ dịch người, hình như hai người nằm sát nhau quá rồi.
Cô cảm thấy không quen.
Giang Ninh không nói chuyện, Lâm Vũ Chân dịch người rồi lại mở miệng nói: “Có phải nhà họ Dương kia có ý đồ không tốt không?”
“ừ”
“Em nghe ba nói, từ trước đến nay bọn họ luôn ngang ngược, nổi tiếng ở Kiến Châu bên kia, cho nên em vẫn đề phòng bọn họ”
Lâm Vũ Chân nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432822/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.