Hội giao lưu tôi chứ?”
Giang Ninh nhìn quản gia Triệu nói.
Hắn muốn bố cục lớn hơn nữa!
Hắn cần quản gia Triệu tiến tới mở rộng thêm một bước, đưa mạng lưới tình báo của bọn họ thâm nhập vào khu vực lớn hơn nữa.
“Tôi hiểu”
Quản gia Triệu gật đầu. Ông ta đương nhiên biết tham vọng của Giang Ninh: “Cho nên, tôi cần nhiều người hơn, đặc biệt là người quen thuộc với tỉnh thành.”
“Bởi vậy, tôi mới muốn xin cậu Giang mấy người.”
Giang Ninh mỉm cười: ‘Chương Trình à? Anh ta ở chợ Đông Hải thật ra đủ tĩnh tâm rồi. Nếu ông cần người thì cứ trực tiếp tìm anh ta là được rồi”
“Được, vậy tôi biết rồi.”
“Trà không tệ, hôm nào tôi lại tới uống nữa”
Giang Ninh đứng lên rồi rời khỏi hội sở.
Hắn không quá để tâm tới lời quản gia Triệu nói. Có người gây rắc rối cho Lâm thị, rác rối nhỏ thì hắn không lo lắng, thậm chí có thể mượn cơ hội này để rèn luyện cho Lâm Vũ Chân.
Nếu là rắc rối lớn, ha ha, chỉ là một nhà họ Dương, có thể gặp phải rắc rối gì mà mình không giải quyết được chứ?
Tập đoàn Lâm thị phải phát triển, đây là điều chắc chắn.
Lâm Vũ Chân còn sẽ trở thành một người phụ nữ đứng ở trên đỉnh thế giới kinh doanh, người phụ nữ còn muốn.
xuất sắc hơn người kia.
Đây là mục tiêu của Giang Ninh.
Lúc này Lâm Vũ Chân đang sắp xếp công việc.
Sau khi Lâm thị đứng vững gót chân ở tỉnh thành, liên tục có người cùng ngành tới tỉnh Thiên Hải khảo sát, thậm chí còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432808/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.