“Mẹ…”
Lâm Vũ Chân kéo dài âm cuối: “Ba mẹ có thể quan tâm con gái một chút không?”
“Chẳng hạn như gắp chút thức ăn cho con gái này?”
“Có thể uống với con gái một chén rượu này?”
Tô Mai và Lâm Văn cùng liếc nhìn Lâm Vũ Chân.
“Thức ăn không phải ở trước mặt con à? Con tự gắp đi.”
“Cô gái ít uống rượu thôi, ba không uống với con.”
Lâm Vũ Chân phồng má, thở hổn hển nhìn Giang Ninh.
“Nào nào nào, để chồng quan tâm em, chồng gắp thức.
ăn cho em, chồng uống với em một chén có được không?”
Giang Ninh vội vàng cười hì hì nói.
Lâm Vũ Chân chỉ có thể chấp nhận số mệnh.
Địa vị của Giang Ninh đã sắp vượt qua mình rồi.
Cơm nước no nê, Lâm Vũ Chân bị Tô Mai kéo đi phòng bếp, vừa rửa chén vừa trò chuyện.
“Giang Ninh, chúng ta nói chuyện một lát đi?”
Lâm Văn khẽ cười nói.
“Được ạ-”
Hai người đi ra sân thượng, Lâm Văn thò đầu nhìn vào.
trong phòng, giơ hai ngón tay kẹp kẹp.
“Cho ba một điếu.”
Giang Ninh móc thuốc lá từ trong túi ra, đưa cho Lâm Văn một điếu: “Ba, ba bớt hút một chút đi”
“Ba thỉnh thoảng mới hút một điếu mà” Lâm Văn mim cười: “Gần đây bận rộn, quả thật vẫn có chút áp lực”
Cách giải tỏa áp lực của người đàn ông cũng chỉ có mấy loại như vậy, Giang Ninh đương nhiên biết rõ nên không từ chối.
Hắn châm điếu thuốc cho Lâm Văn. Hán biết Lâm Văn có chuyện muốn nói với mình.
Giang Ninh không mở miệng trước, hai người cứ lắng lặng đứng ở trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432805/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.