Lời của Giang Ninh bá đạo đến không tưởng.
Lâm Vũ Chân hơi ngẩn ra, nghe được ý trong lời nói của hắn, mắt đỏ lên: “Anh vẫn định đồng ý đúng không?”
Cô mím môi, lần đầu tiên sợ hãi như vậy.
“Tin anh”
Hắn có thể cảm nhận được, Lâm Vũ Chân quan tâm hắn, để ý hắn, lo lắng cho hắn.
Giang Nếu như không phải là bị ép buộc, hắn cũng chả thèm để ý đến sự khiêu khích của Diệp Tâm Hoả.
Nhưng lần này, hắn nhất định phải tiếp nhận, mà không chỉ như vậy, hắn phải mượn cơ hội này, để lập lại uy danh của vùng đất cấm Đông Hải.
Lâm Vũ Chân lắng lặng nhìn Giang Ninh, hồi lâu không nói gì.
Cuối cùng cô vẫn gật đầu.
Cô đã thấy Giang Ninh mạnh cỡ nào, biết được Giang Ninh chưa từng làm những chuyện hắn không nắm rõ.
Dù lo lắng nhưng cô cũng phải tin tưởng vào Giang Ninh, không phải sao?
“Em nghĩ rồi”
Giọng Lâm Vũ Chân hơi nhỏ, khàn khàn nhưng lại đầy kiên định.
“Nghĩ gì?”
“Sao này ở nhà em gọi anh là chồng”
Lâm Vũ Chân nghiêm túc bảo.
Tất cả mọi người đều cho rằng Giang Ninh chắc chắn sẽ không đồng ý, thậm chí còn phải nắm chặt thời gian chạy trốn khỏi Đông Hải.
Dẫu sao, so với Diệp Tâm Hoả, Giang Ninh không có danh tiếng đáng kể nào, rõ ràng là không phải đối thủ của Diệp Tâm Hoả.
Giang Ninh dám đồng ý, vậy thì chính là tự đâm đầu vào chỗ chết!
Nhưng Giang Ninh đã đồng ý rồi.
Tin tức này như một quả bom oanh tạc, chấn động một vùng.
“Giang Ninh nhận thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432798/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.