*Các người thật to gan!”
Kim Dương tức giận hét lớn, chỉ tay vào Giang Ninh: “Người đâu! Người đâu!”
“Bịch”
“Bịch!”
“Bịch!”
Bên ngoài truyền đến mấy tiếng động, bất chợt có tiếng kêu lên thảm thiết, cuối cùng tất cả đều yên lặng.
Kim Dương ngẩng đầu lên và liếc nhìn, thấy những người vệ sĩ do mình bỏ số tiền lớn mời tới đã không còn một ai có thể đứng được nữa.
Tất cả ngã trên mặt đất, đau khổ kêu thảm.
Ngón tay Kim Dương vẫn đang run rẩy, lại nói không nên lời Giang Ninh không để ý tới ông ta, trực tiếp kéo một cái ghế ra và ngồi xuống.
Kim Dương tức giận đến mức toàn thân run rẩy, mặt cũng đỏ lên, Đây là ở nhà họ Kim của ông ta!
Giang Ninh lại tùy ý như thế, đây là không để mắt tới nhà họ Kim của ông ta!
“Cậu… cậu kiêu ngạo quá rồi đấy”
Kim Dương nghiến răng nghiến lợi nói.
Ông ta nâng Kim Nhiên dậy, lạnh lùng nhìn Giang Ninh nói: “Đây là nhà họ Kim, cậu đừng quá càn rốt”
“Kẻ càn rỡ chính là nhà họ Kim các người.”
Giang Ninh ngồi ở đó, cúi đầu nhìn ba con Kim Dương: “Tập đoàn Lâm thị tôi tới trên tỉnh phát triển nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ chặt đứt con đường của người khác, có tiền thì mọi người cùng nhau kiếm lời. Nhưng nhà họ Kim ông thì sao?”
Sắc mặt Kim Dương trắng bệch.
“Các ông liên tục dùng thủ đoạn thấp kém với ý định phá hủy Lâm thị, thật sự tưởng tôi không biết à?”
‘Vẻ mặt Giang Ninh trầm xuống.
Bất kỳ chuyện gì có liên quan đến Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432790/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.