Đầu óc hỏng
Lúc đó, đảm người Lâm Vũ Chân trong Tập đoàn Lâm thị đang chuẩn bị Bọn họ muốn đi lên tính để kháo sét thực địa, điều tra nghiên cứu, đưa ra phán đoán và cá biện pháp chính xác.
Giang Ninh đứng ớ dưới tầng, tranh thủ Lâm Vũ Chân còn chưa xuống lạ len lén hút điếu thuốc.
Cộc cộc cộc.
Trong đại sảnh vọng đến những tiếng giây cao gót, lỗ tại Siang Ninh dường như có thể nghe được cả tiếng gió, hản lập tức dập tắt tàn thuốc và nêm vào trong thủng rác, côn tiện tay móc kẹo cao su tữ trong tủ ra, ném vào trong miệng và nhai “Được, chúng ta lên đường thôi”
Lâm Vũ Chân nối Giang Ninh không nói gị, kéo cứa ra cho cõ, để cho Lâm Vũ Chân lên xe. Những người khác cũng lên xe.
Hắn đang muốn vào chỗ tài xế ngồi, đột nhiên có một chiếc xe thể thao Ferrai sổ lượng hạn chế quay đầu và thẳng gấp, trực tiếp chặn đường.
Giang Ninh khẽ nhíu mày. Người nào dám tới đây quấy rối vậy?
Cửa xe mở ra, là Kim Nhiên!
Trên mật gã đãy vé hung ác, côn có chút eao ngạo kiêu căng, lạnh lùng nhìn Giang Ninh như đang nhìn một con kiến hồi Chân người này lành rồi ä? Thật không dễ dàng đầu.
Nhưng gã côn đám tới Đông Hải, hình như gã căn bản không, nghe lọt tai lời cánh cáo của mini “Giang Ninh!”
Kim Nhiên quát lớn:*Anh không nhận ra tôi sao?”
Gang Ninh gật đầu: “Nhận ra?
Nhận ra? Vậy côn không mau quý xuống!”
Kim Nhiên thấy gương mặt này của Giang Ninh lại hận đến nghiến răng nghiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432787/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.