Dù đã qua mười giờ đêm nhưng lượng xe trên đường vẫn không ít.
Giang Ninh có thể nhận ra được phía sau có một chiếc xe hơi màu đen trước sau vân duy trì một khoảng cách với mình.
Ở Đông Hải sẽ không có ai dám theo dõi mình, rõ ràng người tới không phải là người của Đông, Hải.
Sắc mặt Giang Nính không đổi, cười nói: “Trước mát nhà xưởng ở khu ngoài thành có hiệu quả năng suất tương đối cao, nhưng chúng ta chắc hản nên nghĩ cách tăng cao sản lượng thêm nữa.”
“Tôi xem qua sơ yếu lý lịch của cô, phương diện này là chuyên ngành của cô, cho nên tôi đã thương lượng với Vũ Chân, muốn giao mảng này cho cô, cô thấy thế nào?”
Trần Ngọc thoáng ngẩn người ra, không khỏi ngạc nhiên.
Mình vừa tới tập đoàn Lâm thị không lâu, đám người Giang Ninh lại tin tưởng mình như thế sao?
“Tôi, tôi có thể làm được sao?”
“Cái này thì phải hỏi cô rồi.”
Giang Ninh mỉm cười nói.
Trần Ngọc cảm giác không dám tin, lại nhìn Lâm Vũ Chân.
“Tôi tin tưởng năng lực của cô.”
Lâm Vũ Chân cũng gật đầu: “Tôi đã xem qua thành tích làm việc của cô khi ở trong công ty lúc trước. Tôi nghĩ điều này có chút thách thức với cô, nhưng chắc chắn cô có thể làm được.”
Trần Ngọc hít sâu một hơi.
“Cảm ơn tổng giám đốc Lâm đã tin tưởng, cảm ơn anh Ninh!”
“Tôi nhận!”
Cô ta không muốn phụ sự tin tưởng của Lâm Vũ Chân và Giang Ninh.
Từ trước tới nay cô ta chưa từng gặp qua loại chuyện này, cô ta càng không dám nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432778/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.