Phía bắc bên kia cuối cùng cũng có chút động tĩnh.
Nếu còn không có bất kỳ phản ứng nào nữa, vậy Giang Ninh thật sự phải mắng cho A Phi máu chó đầy đầu mất.
Chút chuyện như vậy không ngờ tốn mất ba tháng, đúng là càng ngày càng tụt lùi rồi.
Giang Ninh ném điện thoại qua một bên, đứng dậy thay quần áo.
Người đại diện mới sao?
Lại có trò vui rồi, hi vọng sẽ không làm cho mình thất vọng.
Hắn đi ra khỏi phòng ngủ, trên bàn đã đặt mấy món ăn sáng, nhìn qua hình thức tạm được. Lâm Vũ Chân đúng là đã bỏ không ít công sức.
“Thơm quá đi”
Giang Ninh ngửi một cái: “Có tiến bộ đấy”
Lâm Vũ Chân ở trong phòng bếp, nghe được Giang Ninh khen mình thì trên mặt hiện ra vẻ đắc ý, bực bội nói: “Anh đừng nói nhảm nữa, mau đi rửa mặt đi. Đợi lát nữa anh còn phải đưa em đi làm đấy.”
Giang Ninh gật đầu, mỉm cười chui vào phòng tắm.
Lâm Văn và Tô Mai đã thức dậy từ lâu. Nhưng bây giờ Lâm Vũ Chân có thể nấu ăn nên bà cũng để cho cô làm.
Tô Mai vẫn hối hận vì mình không dạy Lâm Vũ Chân nấu ăn, bây giờ xem ra còn chưa muộn.
Nhìn tình cảm giữa hai người Giang Ninh và Lâm Vũ Chân hình như càng lúc càng tốt, Tô Mai vừa mừng lại hơi lo lắng.
Bà lo vì dù sao hai người không phải cùng một thế giới, chênh lệch quá lớn sẽ làm Lâm Vũ Chân cuối cùng phải thất vọng, thậm chí là khổ sở.
Nhưng xem tình hình trước mắt, hình như vẫn phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432766/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.