“Keng”
Đao kiếm vừa va chạm liền có tia lửa văng ra khắp nơi!
Tàn Kiếm không nói một lời, lúc này gã cũng chỉ muốn giết người.
Cho dù thanh kiếm dài bị chặt mất đầu kiếm lại càng lộ ra vẻ đáng sợ, cho dù kiếm gãy, gã vẫn có thể dễ dàng đâm xuyên qua tim một người!
Xung quanh không ngừng vang lên tiếng chém giết, Tàn Kiếm lại hoàn toàn không để ý tới.
Gã vung thanh kiếm lên, người kiếm hợp lại làm một với tốc độ nhanh tới mức làm người ta cảm giác gã không phải là một ông già năm mươi tuổi, mà là một thiếu niên đầy sức sống và nhiệt huyết.
“Kengl”
“Kengl”
“keng!”
Kiếm của gã quá nhanh!
Tê Hổ không ngừng chống đỡ, hắn cảm thấy lòng bàn †ay của mình mơ hồ đau đớn.
Hắn không cần nhìn cũng biết lòng bàn tay đã bị rách, bị Tàn Kiếm đánh cho rách nát!
“Chết đi!”
Tề Hổ tức giận gào thét nhưng không dám có chút sơ suất nào. Tàn Kiếm quá mạnh mẽ.
Cao thủ như vậy, nếu mình không liều mạng thì có khả năng thậm chí còn chẳng có cơ hội để liều mạng nữa.
Bóng kiếm như ma quỷ chợt đâm ra ngoài, gương mặt Tàn Kiếm lạnh lùng làm người ta thấy khủng hoảng.
Tề Hổ đón đỡ, cúi người tránh né, nhưng đột nhiên…
Tàn Kiếm khẽ quát một tiếng, chợt rung cổ tay, thanh kiếm kia tự nhiên lay động theo rồi lập tức cong xuống.
“Điều này… Không thể như vậy được!”
Tê Hổ kinh ngạc kêu lên, hắn vừa dứt lời đã lập tức trợn trừng mắt, tay che cổ của mình lùi lại vài bước, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432764/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.