Giang Ninh nói: “Ông đang nhắc nhở tôi sao?”
Trên mặt hắn không nhìn ra có chút lo lắng nào. Trên đời này cũng chỉ có một người có thể điều tra ra được lai lịch thật sự của hắn. Bây giờ những người phía bắc muốn điều tra ra, căn bản là nằm mơ đi.
“Cậu không cần tôi nhắc nhở.”
Ông Phổ nói: “Lan hải vừa loến, Thiên Hải chấc chắn cũng sẽ loạn, tôi muốn nhờ cậu một việc.”
Đây mới là trọng điểm, còn là mục đích thực sự để ông.
Phó mời Giang Ninh tới hôm nay, thậm chí chủ động lấy lòng.
“Tại sao tôi phải giúp ông?”
Giang Ninh cười.
Hắn và ông Phó lại không phải là người cùng một đường, thậm chí từ khi hai người biết nhau đến bây giờ cũng không được bao nhiêu thời gian.
Mà ông Phó còn có chuyện cần nhờ, vậy làm sao có thể là chuyện nhỏ được?
Tuyệt đối là chuyện nhất thời không cẩn thận lại có nguy hiểm đến tính mạng!
“Có giúp hay không là do cậu quyết định, nhưng tôi muốn cầu xin cậu.”
Ông Phó không tức giận, vẫn bình tĩnh pha trà: “Cả đời tôi chưa từng cầu xin người khác, đây là lần đầu tiên, cũng là một lần duy nhất, tôi cầu xin cậu. Về phần cậu có thể giúp không, có chịu giúp không đều là chuyện của cậu.”
Giang Ninh không nói gì.
Ông Phó rót cho mình một chén trà, lại rót cho Giang Ninh một chén.
Hai tay ông ta cầm chén trà lên, trên mặt không còn vẻ ồn hòa, cười tủm tỉm trước đó nữa, mà là một vẻ nghiêm túc, thậm chí mang theo sự kiên quyết.
“Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432757/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.