Một ông già lẻ loi hiu quạnh thì đáng thương tới mức nào chứ?
Lâm Vũ Chân suy nghĩ một lát cũng có chút không đành lòng. Cô xuống xe, lại khoác tay Giang Ninh, chuẩn bị bước vào hội sở mặt nạ.
Cô chưa từng tới nơi như thế này, nhìn phong cách kiến trúc và trang hoàng thì chác chán không phải là nơi có cấp bậc thấp. Thật ra trong lòng Lâm Vũ Chân cũng hơi hồi hộp.
Nhưng có Giang Ninh ở bên cạnh, cô chẳng còn sợ gì nữa.
Giang Ninh đến cửa, cánh cửa nhanh chóng mở ra. Quản gia Triệu lập tức đi ra.
“Cậu Giang, cậu tới rồi”
Quản gia Triệu tươi cười, cung kính kêu lên.
‘Thấy Lâm Vũ Chân bên cạnh Giang Ninh, quản gia Triệu tất nhiên biết đó là người nào, trong lòng hơi kinh ngạc.
Không ngờ Giang Ninh dẫn cả Lâm Vũ Chân đến, quả nhiên là rất tự tin vào thực lực của mình.
“Chào mừng cô Lâm”
“Chào ông.” Lâm Vũ Chân lịch sự trả lời.
“Mời hai vị!”
Quản gia Triệu hơi cúi người, làm tư thế mời.
Ngoại trừ Giang Ninh ra, vẫn chưa có ai có tư cách để cho quản gia Triệu tự mình ra ngoài đón.
Tương tự cũng không ai dám tới cửa muộn như vậy.
Đám người Chương Trình đã tới từ sớm.
Bọn họ hơi sợ hãi, chỉ là trên mặt không dám thể hiện ra ngoài. Nhận được thư mời của ông Phó, thật ra trong lòng không ít người đều đang do dự, đang lo lắng đây có phải là Hồng Môn Yến không?
Bọn họ sợ mình đi rồi sẽ không về được nữa.
Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn phải không đến!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432752/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.