Giọng điệu Tàn Kiếm vô cùng nghiêm túc.
Cả đời này, gã thậm chí rất ít khi dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện.
Chỉ có lúc gã thật sự nghiêm túc mới phải nói chuyện như vậy.
“Những người khác quả thật không xứng giết ông, nhưng ông cuối cùng sẽ không chết dưới tay tôi: Giang Ninh hút thuốc xong liền gấp tấm thiệp mời lại, bỏ vào vào túi.
Đổi lại thành người khác, đó chính là rất bất kính đối với ông Phó, Tàn Kiếm sẽ dùng một kiếm chém đầu xuống ngay!
Nhưng Giang Ninh làm vậy chỉ chứng tỏ hắn sẽ đi.
“Tạm biệt.”
Tàn Kiếm không nhiều lời, chắp tay và xoay người rời đi.
“Nếu ông trẻ lại mười tuổi, vậy chúng ta còn có thể đánh một trận.”
Tàn Kiếm đi được mấy chục bước, Giang Ninh mới mở miệng nói.
Gã dừng bước.
“Cố gắng sống lâu một chút đi”
Tàn Kiếm gật đầu nhưng không nói gì nữa, bóng dáng thoáng cái đã biến mất.
Giang Ninh nhìn theo bóng lưng Tàn Kiếm biến mất, trong lòng hiểu rõ Tàn Kiếm đã đưa ra quyết định, vậy có nghĩa là gã nhất định phải chết.
Trước khi chết, Tàn Kiếm muốn đấu một trận với mình.
Chỉ sợ đây là nguyện vọng của gã.
Nhưng Giang Ninh sẽ không để cho gã được như ý.
Hắn móc kẹo cao su từ trong túi ra, lấy ra một cái và nhét vào trong miệng, ra sức nhai. Dường như cảm giác không đủ, hắn lại ném vào trong miệng thêm một cái, nhai lung tung một lúc mới hà hơi ra tay mình.
“Chắc là không ngửi ra được mùi thuốc lá nữa đâu nhỉ?”
Hắn trở lại tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432750/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.