Lục Thiên chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Giang Ninh quá ngang ngược!
Quá cưồng vọng!
Ngay cả nhân vật lớn phía sau mình mà hắn cũng không quan tâm à?
Phía sau vẫn không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết. Ba trăm người, bây giờ sợ rằng không còn tới một trăm người có thể đứng nổi. Lúc này mới bao lâu chứ?
Lục Thiên thật sự sợ rồi.
Ông ta ngẩng đầu nhìn về phía Đông Hải, chỉ cảm thấy đó là một vòng xoáy màu đen, là một cái hố đen!
Bất kỳ kẻ nào bước vào trong đều sẽ thịt nát xương tan!
“A… AI”
Lục Thiên dường như đã phát điên rồi, ông ta kêu to rồi hoảng loạn chạy trốn, thậm chí không để ý tới thi thể của Huyết Long và Băng Long, thậm chí không để ý tới thi thể của Lục Tầm con trai mình vẫn ở trên xe.
Ông ta leo xuống khỏi đường cái, trên người đầy bụi bặm chật vật chạy trốn…
Giang Ninh lại không định đuổi theo.
Con kiến hôi này không xứng để hẳn đuổi theo.
“Ông Phó, món quà này đủ thành ý chứ?”
Giang Ninh ngồi trở lại trên ghế, sắc mặt bình tĩnh giống như mình chỉ vừa mới giết hai con kiến, không thể khiến cho hắn có chút xúc động nào.
Mà bên phía anh Cẩu đã đánh rất phấn khích!
Hơn ba trăm người thấy Huyết Long và Băng Long chết thảm, Lục Thiên hoảng hốt bỏ chạy, còn ai kiên trì được nữa. Ai cũng đã bị dọa cho mất hồn.
Bọn họ liều mạng bỏ chạy cũng không quay đầu lại, giày rơi cũng không dám nhặt, chỉ kêu to và chạy trốn, chỉ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432745/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.