Anh cầm hoa quả đã rửa sạch, nhàn nhã lên tầng. Lâm ‘Vũ Chân đang bận rộn trong phòng làm việc, cũng không có thời gian rảnh để ý tới Giang Ninh.
“Anh đào ngọt lắm.”
“Em biết rồi. Anh cứ để đó đi, lát nữa em sẽ ăn”
Lâm Vũ Chân cũng không ngẩng đầu lên.
Chẳng mấy chốc, cô cảm giác được Giang Ninh đi tới bèn ngẩng đầu lên. Hắn cầm anh ¿ CÔ. , ^ zˆ 1 “Ăn vài quả đã”
Mặt Lâm Vũ Chân hơi đỏ lên, vội vàng ngoan ngoãn hé miệng, Giang Ninh nhét quả anh đào vào.
“Cảm ơn chồng”
“Ngoan”“
Giang Ninh cười: “Anh không quấy rầy em làm việc nữa, em phải nghỉ ngơi hợp lý đấy, biết chưa hả?”
“Vâng, em biết rồi.”
Mật Lãm Vũ Chản cảng đỏ hơn.
Quả anh đào trong miệng hình như càng ngọt thêm.
Giang Ninh đi ra khỏi văn phòng, đi thảng xuống tầng, điện thoại lại đổ chuông.
Bên kia, giọng anh Cẩu hưng phấn, có phần không nén được cảm xúc.
“Lão đại, quà đã chuẩn bị xong hết rồi, sao bọn họ tới chậm như vậy chứ!”
“Chờ bọn họ trên đường.”
Giang Ninh thản nhiên nói: “Đừng để loại người xui xẻo này vào Đông Hải.”
“Vâng!”
Giang Ninh cúp máy, hơi híp mắt lại: “Ông Phó, ông muốn cảm ơn tôi thế nào đây?”
Trên con đường liên tỉnh đi thông tới Đông Hải, mười mấy chiếc xe với bầu không khí vô cùng ngột ngạt.
Lục Thiên ngồi trên xe, sắc mặt càng thâm trầm, tối tắm làm cho người ngồi ở bên cạnh cũng không dám thở mạnh.
Trên xe phía sau, thi thể của hai người Lục Tầm và Bạo.
Long được đặt ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432741/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.