Lục Thiên không nói gì.
Nhưng ông ta càng không nói lời nào, lại càng làm cho người ta thấy khủng hoảng!
Sư tử im lặng, khi cắn người mới là đáng sợ nhất!
“Đại ca! Tôi muốn báo thù cho Bạo Long!”
Huyết Long gào thét: “Đông Hải… Tôi lập tức đến Đông Hải! Giết chúng không chừa một mảnh giáp!”
Băng c cũng quát t0: “Giết sạch những tên khốn kiếp đáng chết kial”
“Để cho chúng nợ máu phải trả bằng máu!”
Lục Thiên vẫn không nói gì Ông ta ngồi xổm xuống, bế Lục Tầm lên ôm vào lòng mình, như muốn dùng nhiệt độ trong ngực mình làm cho cơ thể của Lục Tâm mềm lại, có thể sống lại.
Nhưng cảm giác giá lạnh khi chạm tay vào Lục Tâm đã khiến Lục Thiên biết, L ục Tâm chết rồi!
Con trai ông ta chết rồi!
Con trai duy nhất của ông ta… chết rồi!
“Đại cai”
Huyết Long thấy Lục Thiên không tỏ thái độ thì hô to: “Tôi muốn chúng nợ máu phải trả bằng máu!”
Lục Thiên im lặng một lát, giọng nói trở nên hơi khàn khàn.
“Chuẩn bị lễ tang cho Lục Tâm và Bạo Long.”
Ông ta ngẩng đầu, liếc nhìn Huyết Long và Băng Long: “Tổ chức ở Đông Hải!”
“Tôi muốn cả giới xã hội đen Đông Hải phải chôn cùng con trai và người anh em của tôi!”
Tin tức nhanh chóng được truyền ra ngoài.
Chỉ hai giờ ngắn ngủi, trời còn chưa sáng, cả giới xã hội đen Lâm Hải và cả giới xã hội đen Thiên Hải đều biết.
Con trai duy nhất của Lục Thiên đã chết, chết ở Đông Hải!
Ngay cả Bạo Long – anh em của ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432739/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.