Một câu nói khiến toàn thân anh Tứ run rẩy, xua tay liên tục, vẫn còn sợ hãi: “Không dám không dám!”
Hắn quay đầu: “Còn ngây ra đó làm gì? Tô tiểu thư tức.
giận rồi! Đánh cho tao! Đánh vào chỗ hiểm ấy!”
Tiếng kêu thảm ngày càng lớn, thu hút người đi đường vây nhìn, Tô Vân sợ chuyện thêm rắc rối.
“Đủ… đủ rồi”
Tô Vân nhỏ tiếng nói, “Đừng đánh nữa, sắp lim đến nơi tồi “Dừng!”
Anh Tứ lập tức nắm chặt nắm đẩm, thấy có người còn chưa dừng bèn xông lên đá, “Tô tiểu thư kêu mày dừng, mày bị điếc à?”
Tô Vân hoàn toàn không biết chuyện gì, mấy người này.
hình như rất sợ cô.
Nhưng cô vẫn chỉ là một học sinh thôi mà.
Mười mấy người run rẩy, giống như học sinh tiểu học làm sai chuyện, ngoan ngoãn đứng trước mặt Tô Vân, không dám thở mạnh.
“Thế này.
Cô không biết nên xử lý thế nào, chỉ có thể quay đầu nhìn anh Cẩu “Cút đi! Còn có lần sau, tao dám bảo đảm chúng mày.
không ai có thể đứng được!”
“Vâng vâng vâng!”
Anh Tứ lập tức gật đầu cong lưng, “Cảm ơn Tô tiểu thư tha thứ, cảm ơn Tô tiểu thư đại nhân đại lượng!”
Hán gấp gáp kêu người kéo ba tên khốn đi, nhanh chóng rời khỏi.
Mẹ nó, đi về không dạy dỗ đàng hoàng mấy tên chó này, sớm muộn gì cũng sẽ hại chết hắn!
Nhìn thấy mười mấy người gấp gáp chạy trốn, Tô Vân vẫn không hiểu lắm.
“Anh Cẩu, trông em đáng sợ lắm à?”
Anh Cẩu nghiêm túc gật đầu: “Sợ là cô đã thành truyền thuyết của thế giới ngầm tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432711/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.