Không nhiều, chỉ tặng be mươi chi Dọn dẹp xong hành lý, Tô Vân liên đi ra trước cửa đợi.
Trước cửa, một chiếc xe bình thường dừng lại, Tô Hồng xuống xe, thấy Tô Vân xách vali muốn ra ngoài thì bất giác hỏi.
“Tô Vân, on muốn đi đâu? Hôm nay không đi học à”
“Bác ạ, con đến chỗ của chị Vũ Chân”
Tô Hồng nhíu mày: “Đến chỗ nó làm gì? Chỗ nó có chỗ cho con ở sao”
Nhà Tô Mai chỉ có hai phòng, Lâm Vũ Chân bây giờ còn kết hôn rồi, không lẽ để Iö Vân ngủ ngoài sofa ä.
“Con có thể ở khách sạn”
‘Tô Vân nghiêm túc nói.
Cô không muốn làm phiền nhà cô út quá nhiều, dù sao thì ở khách sạn cũng thế cả.
Tô Hồng cười một tiếng, mặt tỏ vẻ khinh thường và ghen Thế thì chắc chắn sếp Lâm sẽ để con ở khách sạn năm sao đấy”
Bà ngẩng đầu nhìn mẹ của Tô Vân một cái: “Em dâu, em đưa Tô Vân ra trạm xe à?”
Mẹ của Tô Vân đáp: “Không ạ, Giang Ninh bảo cho người đến đón rồi”
Thực ra cô không có thiện cảm gì với bà bác cả này, hôm nay đến sợ là lại hỏi mẹ lấy cái vòng tay đó, chính là cái năm tám nghìn tệ mà Lâm Vũ Chân tặng cho bà ngoại.
“Ghê chưa, lại còn đưa đón, thế mà mấy người cũng tin à”
Tô Hồng giễu cợt, “Bỏ đi, đợi tôi nói chuyện xong với mẹ thì tôi đưa Tô Vân đến trạm xe”
Đang nói thì một tiếng còi vang lên.
“Bim bim”
Tô Vân ngẩng đầu, mặt thoáng vẻ hưng phấn.
Mẹ cô cũng quay đầu nhìn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432699/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.