Sự im lặng này giống như đột nhiên bị người ta dội một chậu nước từ trên đầu xuống.
Bọn họ lập tức tỉnh táo lại.
Vừa rồi tất cả mọi người nghe những lời tố cáo kia, trong lòng đều vô cùng căm phẫn, hận không thể kéo Lâm Văn ra để ột HỆ, rút gân. Dù những đi9uAng ý” đều là chuyện khiến trời giận người oán.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Có người kịp nhớ ra là Lâm Văn bị tàn tật đấy!
Hơn nữa ông thậm chí chẳng có năng lực tự lo lấy thân, trước kia còn là người không có địa vị trong nhà họ Lâm, không biết ông đã bị người ta chê cười về chuyện này trong bao lâu.
Sao ông lại thành quản lý cao cấp của Lâm thị, lại ép cấp dưới quy tắc ngầm chứ?
Bản thân ông còn phải ở khu chung cư cũ nát, vợ và con gái phải sống túng quấn thì làm sao có năng lực chiếm lấy bất động sản của người khác?
Ông còn đi vào trong câu lạc bộ tìm gái à?
Mẹ nó, ngay cả bò lên giường còn tốn sức, vậy chơi gái thế nào?
Càng không cần phải nói tới một đá lại đá gãy được mấy cái xương sườn của quản lý. Ông là Thiên Tàn Cước sao?
Trong giây lát, cho dù là kẻ ngu si cũng biết Lâm Văn bị người ta bôi nhọ một cách ác ý, bọn họ thành lưỡi dao.
của người khác, thành công cụ cho người ta lợi dụng.
Những người vốn còn đứng ở bên phía Lâm Cường lập tức càng phẫn nộ hơn!
Không ai chấp nhận để mình giống như một kẻ ngu ngốc, bị người năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432672/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.