Quần chúng đều phân n Lâm Vũ Chân bối rối.
Giang Ninh rốt cuộc đang nói gì vậy?
Cái gì mà quảng cáo miễn phí, còn không thể lãng phí chứ?
Bây-giờ Lâm Cường đang Đã Bà N, ả thnŸ phố Đông Hải, liều mạng chửi bới L: m Văn đi hất nước bẩn lên người ông, đây cũng chảng phải là quảng cáo gì cả.
“Giang Ninh?”
“ừ “Em biết rồi”
Không cần Giang Ninh nói nhiều, lời đến miệng của Lâm Vũ Chân chợt dừng lại. Cô đã quen với việc tin tưởng vào anh rồi.
Giang Ninh cũng không lo lắng, vậy chắc chân không có vấn đề.
Lâm Văn là ba mình, nhưng Giang Ninh cũng sẽ bảo vệ ông, sẽ không để cho người khác hủy hoại ông như vậy.
được.
Cô để điện thoại xuống.
Lâm Vũ Chân đi tới bên cạnh Lâm Văn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run lên vì giận của Lâm Văn: “Ba, bà đừng lo lắng, Giang Ninh sẽ xử lý.”
Lâm Văn quay đầu nhìn Lâm Vũ Chân, Tô Mai cũng nhìn về phía cô.
Lúc này, nghe được cái tên của Giang Ninh, không hiểu sao người nhà họ đều thấy yên lòng.
Hình như, từ trước đến nay không có chuyện gì có thể làm khó được Giang Ninh, từ trước đến nay cũng không có ai có thể thật sự làm người nhà mình bị tổn thương ở trước mặt Giang Ninh.
“Chồng à, có Giang Ninh ở đây thì sẽ không có vấn đề gì đâu”
Tô Mai hít sâu một hơi, bà cũng lựa chọn tin tưởng Giang Ninh: “Cậu ấy nhất định sẽ làm cho Lâm Cường phải trả giá đất!”
Lâm Văn khẽ gật đầu.
Ông không biết dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432670/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.