Lâm Văn nói là Lâm Tiêu.
Từ sau khi Lâm Cường bán sản nghiệp nhà họ Lâm cho Châu Hoa, nhà cũ của họ Lâm cũng bị Lâm Cường bán đi. Ông ta trực tiếp ném Lâm Tiêu vào viện dưỡng lão, ông ta chỉ để lại chút tiền rồi không để ý tới nữa.
s rất già bị trúng gió cô độc nằm trong _u lă sẽ phải trải qua cảm giác tuyệt vọng thế não, Lâm Vă có thể đoán được.
Mắt ông đỏ hoe: “Ông cụ đã làm sai rất nhiều chuyện, ba từng trách ông cụ, thậm chí cũng từng hận ông cụ.”
Nếu không phải vì Lâm Tiêu, mấy năm nay Tô Mai sao có thể phải chịu nhiều uất ức như vậy. Lâm Vũ Chân sợ rằng còn có thể tiếp tục giấc mộng của mình, học đào tạo nghiên cứu chuyên sâu.
Nhưng Lâm Tiêu trước sau vẫn là ba ruột của mình, muốn ông trơ mắt nhìn Lâm Tiêu sống lẻ loi hiu quạnh chờ chết, trong lòng ông sẽ khó chịu.
“Ba biết ông cụ từng làm không ít chuyện khiến cho mọi người đau lòng, ba cũng phẫn nộ thay mọi người”
Lâm Văn nhìn Tô Mai và Lâm Vũ Chân: “Nhưng ông cụ trước sau vân là ba của ba, ba không có cách nào trơ mắt nhìn ông cụ…”
Tô Mai không nói gì.
Bà cũng không động đũa, chỉ nhìn Lâm Văn, trên mặt không nhìn ra có cảm xúc gì.
Nếu nói căm giận, Tô Mai tất nhiên căm giận, hơn nữa còn không ít.
Từ khi bà được gả tới nhà họ Lâm, mấy năm nay đã phải chịu bao nhiêu uất ức, gặp bao nhiêu sự xem thường, từ trước đến nay bà chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432667/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.