Lập tức bàn xong một dự án quan trọng nhất, hơn nữa còn tranh thủ được lợi ích lớn nhất và quyền chủ động, Lâm Vũ Chân cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày nay đều do cô đứng ra quản lý, áp lực gánh vác cả Lâm thị vẫn rất lớn.
Cô vừa hi vọng Lâm Văn có: lể nhanh chóng bì phục để gánh vác đỡ một phần cho mình, vừa ly vọng ông có.
thêm thời gian ñghỉ ngơi.
Cũng may, bên cạnh cô còn có Giang Ninh, bất kể gặp phải phiền toái gì, người đàn ông này trước sau sẽ luôn ở cùng mình.
“Ba đã có thể đi lại bình thường rồi. Ba nói hai ngày nữa có thể quay về công ty”
Lâm Vũ Chân bóp nhẹ cái cổ đau mỏi: “Có ba ở bên cạnh, em cũng sẽ thoải mái hơn một chút.”
Gô liếc nhìn Giang Ninh, thấy hản đang uống trà, dường như không nghe thấy vậy.
“Này!”
Cô bất mãn: “Em đang nói với anh đấy”
“Hả?”
Giang Ninh mỉm cười: “Anh vẫn đang nghe mà, em cứ nói tiếp đi”
“Hừ, nói xong rồi”
Lâm Vũ Chân hừ một tiếng.
Sao người này cứ không tập trung thế?
Cô đi tới và cầm lấy chén trà, lắc nhẹ: “Có nên giữ lại Cao Vĩnh nữa không?”
Lần này suýt nữa thì xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu không phải nhờ có Giang Ninh thì Lâm thị sẽ tổn thất rất lớn.
“Ông ta là một nhân tài lại không có tham vọng. Ba lựa chọn giữ ông ta lại cũng là có nguyên nhân.”
Giang Ninh nói: “Về phần chút nhược điểm này của ông †a, bây giờ đã không tính là nhược điểm nữa”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432665/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.