*Sếp Lâm, sao cô lại ở đây?”
Cao Vĩnh vừa hoảng loạn lại vừa vội, thật sự muốn khóc.
luôn.
“Những lời này đáng lẽ phải là tôi hỏi ông mới đúng, giám đốc Cao”
Lâm Vũ Chân mỉm cười, giả vờ tò mò nói: “Không phải ông đi ký hợp đồng à? Sao bây giờ lại ở khách sạn chứ?”
Mặt Cao Vĩnh nhất thời đỏ lên, liếc nhìn Lâm Vũ Chân rồi liếc nhìn Giang Ninh đứng ở bên cạnh cô. Làm sao ông ta không biết chứ, chút chuyện này của mình chắc chẳn không lừa gạt được bọn họ rồi.
hích thế nào. Còn có thể giải thích thế nào.
Lễ nào Lâm Vũ Chân đi theo Giang Ninh tới khách sạn thuê phòng à?
Đây chính là tới chặn đường mình thì có!
“Không sao, tôi vừa hẹn đại biểu đầu tư của tập đoàn Sam Sam đến phòng trà ở tầng một nói chuyện. Giám đốc Cao có muốn đi cùng không?”
Cao Vĩnh há miệng muốn nói mình không thoải mái, phải nhanh chóng tới bệnh viện, nhưng Lâm Vũ Chân không để ý tới ông ta, đi thẳng về phía phòng trà.
“Giám đốc Cao, ông làm sao vậy? Sao trông ông có vẻ không thoải mái thế?”
Giang Ninh đi tới và giơ tay vỗ lên vai của Cao Vĩnh: “Sắc mặt không tốt lắm đâu.”
“Không, không”
Cao Vĩnh vội vàng nặn ra một nụ cười.
“Cùng là đàn ông nên tôi hiểu mà”
Giang Ninh mỉm cười: “Nhưng chơi thì chơi, vẫn phải cẩn thận một chút. Lần trước tôi ở phòng vệ sinh thấy nơi đó của một người đàn ông mọc ra lông xanh giống như súp lơ vậy, thật dọa người!”
“Nghe nói… sẽ chết người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432662/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.