Tên cường tráng đó bay thẳng ra ngoài, trên đầu đều là máu!
Ầm!
Hắn đập mạnh xuống đất, lập tức ngừng thở.
Hai người cường tráng khác sắc mặt bất giác. thay đổi: “Đứng lại!”
Chúng đồng thời ra tay nhưng làm sao chặn được Giang Ninh đang cuồng bạo cơ chứ!
“Ầm!”
“Âm!
Mỗi người một đấm!
Hai người lần nữa té xuống, trừng to mắt, chết không.
nhảm mắt!
Họ đến chết cũng không biết người nào sao lại mạnh như vậy, một nắm đấm có thể đánh nát tim!
Giang Ninh không thèm nhìn họ, nhấc chân đá mạnh cửa.
“Âm!
Lúc này, trong phòng, Vu Vĩ đang nhào về phía Lâm Vũ Chân, đột nhiên nghe tiếng động lớn, tiếp đó cả cánh cửa bay vào, rơi xuống đất, chấn động đến tai cũng đau.
Hắn gấp gáp quay đầu, tức giận nói: “Ai! Dám làm phiền ông!”
Ba tên phế vật bên ngoài làm mẹ gì thết Vu Vĩ vừa quay đầu liền thấy Giang Ninh mặt đầy sát khí đi vào, đồng tử bất giác co rút.
Nhanh như vậy đã tìm đến rồi?
Giang Ninh quét mắt liếc nhìn thấy Lâm Vũ Chân ngồi trong góc, trên mặt đầy nước mắt, tay đang nắm chặt cây đèn ngủ, tâm trạng hoảng loạn.
Khoảnh khắc đó, sát khí trên người anh như thủy triều tràn ra ngoài!
“Mày tìm đến rồi à; Vu Vĩ còn chưa biết, hắn thấy Giang Ninh liền cười lạnh một tiếng, “Vậy vừa hay, để mày tận mắt nhìn vợ của mày bị tao chà đạp, chắc sẽ rất kích thích nhỉ?”
“Xoẹt!”
Giang Ninh ra tay!
Không một chút do dự!
Anh như tên lửa, nhanh đến kinh người!
Trong nháy mắt đã đến trước mặt Vu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432650/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.