Ngoài cửa có mười mấy người đi vào, trong tay một người xách hai thuộc hạ đã hôn mê, mí mát của Châu Hoa bất giác giật mạnh.
Thế này là sao? TÍorỗ hội quần này hản để lỗi FA Lnefngd nu cũng có năm sáu chục người, còn đều là cao thủ bậc nhất, hắn còn chẳng nghe thấy chút tiếng động nào mà toàn bộ đã bị hạ gục rồi? Đồng tử của Châu Hoa bất giác co rút mạnh.
“Bây giờ có thể nói chuyện đàng hoàng rồi chứ?”
Sắc mặt Giang Ninh vẫn bình tĩnh.
Châu Hoa ngồi xuống nhưng lại không nhìn ra chút căng thẳng nào, hắn đã hạ lệnh tập hợp ba trăm người, sẽ tập hợp ở hội quán này nhanh thôi, chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian, đám Giang Ninh có thêm cánh cũng khó thoát!
“Không ngờ, thật không ngờ, thành phố Đông Hải lại giấu một nhân vật lợi hại như vậy, hèn gì trong thời gian ngắn, cả thế giới ngầm của Đông Hải chỉ còn một cái tên Hoàng Ngọc Minh” Châu Hoa khẽ ngẩng đầu, “Không biết, anh họ gì?”
Chỉ cần nghe họ, Châu Hoa có thể phán đoán được có phải mấy nhà ở phương Bắc không, nếu là phương Bắc thì cái tên của vị đứng sau hắn có thể dùng rồi.
“Giang Ninh” Giang Ninh bình thản nói.
Giang? Phương Bắc quả thật có một hào môn họ Giang nhưng dường như không có kẻ mạnh trẻ tuổi như vậy? Trong lòng Châu Hoa lập tức có tính toán, sức lực cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn thẳng tay ném hợp đồng trên bàn xuống đất, lạnh lùng nói: “Nếu không phải từ phương Bắc vậy tao thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432616/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.