Lâm Vũ Chân cũng không giận nữa rồi.
“Giang Ninh~” Cô kéo dài âm đuôi, “Em sợ bản thần thật §ự sẽ thích anh” “Vậy thì càng tốt” Giang Ninh không chút kiêng dè, “Anh muốn em thích anh, tốt nhất là yêu anh đến chết đi sống lại” Lâm Vũ Chân đỏ mặt, không nói chuyện nữa.
Hồi lâu, cô lại mở miệng.
“Anh nói thu mua Lâm thị cũ về, chuyện này..”
“Chuyện này, nhất định phải do em giải quyết Lâm Vũ Chân không nhịn được, đưa tay lên dùng sức nhéo eo của Giang Ninh một cái.
Cô giải quyết kiểu gì chứ.
Đối mặt với mấy tên vô lại, người lương thiện như cô không lẽ dùng cách nói đạo lý, hiển nhiên là không được rồi.
“Vậy vợ hạ lệnh, để anh giải quyết nhé?”
Giang Ninh cười nói.
Nhìn bộ dạng mặt mày nghiêm túc của anh khiến trong lòng Lâm Vũ Chân đột nhiên có một cảm giác.
Bản thân bị ăn chắc rồi.
Không lẽ cô không nhận ra Lâm Văn không nỡ sản nghiệp của Lâm thị bị người khác lấy đi, dù cho họ đã cắt đứt quan hệ với Lâm Tiêu rồi.
Nhưng cả nhà Lâm Văn đều là người lương thiện an phận, có vài thứ vẫn không nỡ từ bỏ.
“Vậy anh giải quyết thế nào?”
“Vợ, em hạ lệnh trước đi” Giang Ninh nghiêm túc nói.
“Vậy, vậy anh giải quyết đi” “Ai giải quyết?”
“Giang Ninh” “Giang Ninh là gì của em?”
“Ch, chồng” Giang Ninh rất hài lòng với xưng hô này.
Xem ra sự dạy dỗ của bản thân ngày càng hiệu quả rồi.
Đưa Lâm Vũ Chân về công ty, dưới lầu, Hoàng Ngọc Minh đã chuẩn bị xong rồi.
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432614/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.