Vào giờ phút này, đôi mắt của Hồng Phất tràn ngập hoảng sợ, con ngươi co rụt, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Cô ta có thể cảm nhận được con dao găm đang kề sát trên cổ mình, thứ nó mang đến cho cô ta chỉ có sự lạnh buốt của kim loại, thậm chí, đến nuốt nước miếng cô ta cũng không dám vì sợ rằng trong lúc nuốt nước miếng, yết hầu sẽ bị cắt đứt.
Nhìn cảnh tượng này, Huỳnh Nhân khẽ cười nhạt.
Lưu An đã từng ám sát anh một lần, hơn nữa suýt chút nữa thì đã thành công, tay nghề của cô ta, thật sự là sâu không lường trước được.
Khi đối mặt với Hồng Phất, cũng giống như một trò chơi mà thôi, căn bản là cô ta không hề dùng toàn lực để đối phó.
“Đây mới là một sát thủ chân chính.”
Giọng nói của Lưu An không có một chút cảm xúc nào.
“Sau này đừng tự gọi mình là sát thủ nữa, tránh làm ô nhục cái danh sát thủ.”
Trong lòng Hồng Phất sợ hãi đến cùng cực, tái nhợt một hồi lâu sau, khuôn mặt cô ta bỗng chốc trở nên dữ tợn.
“Chỉ biết đánh lén thôi à, loại đàn bà như cô không dám so tài với tôi chứ gì!”
Lưu An không khỏi bật cười, thứ mà sát thủ chú ý chính là đòn trí mạng, ai rảnh mà đối đầu với cô ta chứ?
Nếu đánh chính diện thì không phải sát thủ nữa, mà là lính đánh thuê.
Nhìn thấy tính tình không chịu thừa nhận thất bại của Hồng Phất, Lưu An cảm thấy có chút thích thú, cô ta lập tức dời con dao găm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hac-am/356700/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.