Tiểu Như không hề biết gì về việc mình bị bắt cóc. Trên đường về cứ luôn miệng kể chuyện buổi sáng đi công viên giải trí với Liễu Thụy Hoa.
Trông thấy con gái không bị ảnh hưởng gì, Huỳnh Nhân cũng thở phào nhẹ nhõm. Điều anh sợ nhất trong vụ bắt cóc lần này chính là Tiểu Như bị ám ảnh suốt đời.
Lưu An lái xe, rất nhanh đã đến Tử Viên
Liễu Phi Tuyết và Liễu Thụy Hoa ngồi trên ghế sô pha không nói một lời, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Phi Tuyết, anh về rồi đây.” Huỳnh Nhân vừa đẩy cửa ra vừa nói.
Nghe thấy giọng của Huỳnh Nhân, Liễu Phi Tuyết và Liễu Thụy Hoa theo phản xạ lập tức đứng lên, lo lắng hỏi.
“Tiểu Như đâu? Tiểu Như thế nào rồi.”
Huỳnh Nhân vẫy tay, Tiểu Như nhảy nhót chạy vào có vẻ vẫn chơi chưa đã. Cô bé mỉm cười ngọt ngào thưa.
“Mẹ, dì nhỏ.”
“Tiểu Như.”
Thấy Tiểu Như không hề hấn gì, Liễu Phi Tuyết và Liễu Thụy Hoa lập tức kích động chạy đến trước mặt Tiểu Như, bế Tiểu Như lên, lo lắng kiểm tra.
“Tiểu Như, con không sao chứ, có bị thương ở đâu không?”
Tiểu Như ngẩn ra.
“Mẹ, mẹ sao vậy? Con đâu có chuyện gì."
Xác định trên người Tiểu Như không có bất kỳ vết thương nào, tâm lý cũng không bị ảnh hưởng, Liễu Phi Tuyết mới yên tâm. Cô ôm chặt Tiểu Như, hai mắt nhắm nghiền.
“Thật tốt quá, con không sao cả. Mẹ lo lắng chết đi được.”
Liễu Thụy Hoa nhìn thấy Tiểu Như bình an vô sự, vui mừng đến bật khóc. Nhìn ánh mắt của Huỳnh Nhân, trong lòng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hac-am/356633/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.