Mười mấy tên cầm súng ống đồng loạt chĩa họng súng vào đầu Huỳnh Nhân, một cao thủ đỉnh phong ở bên cạnh chờ cơ hội ra tay, đội hình thế này đã là tất cả vốn liếng của một gia tộc rồi.
Nhưng Huỳnh Nhân lại chỉ cười khẽ ba tiếng, hoàn toàn không để bọn họ vào mắt, tất cả những người có mặt đều cảm thấy Huỳnh Nhân điên thật rồi.
"Thưa các anh em bạn hữu, sự việc xảy ra bất ngờ, việc vui thành việc buồn, họ Trịnh tôi đây thành thật xin lỗi."
Đột nhiên, Trịnh Tiến Thành quay người lại, nhìn về phía tất cả các gia tộc được mời đến, nhẹ nhàng cúi đầu.
"Ngày khác họ Trịnh nhất định sẽ đích thân tới cửa thăm hỏi, hôm nay xin mời các vị về trước cho."
"Không sao không sao."
"Sức khỏe của ông Trịnh quan trọng hơn, đừng vì mấy chuyện không đâu này mà tổn hại đến sức khỏe."
"Nếu cần đến nhà chúng tôi hỗ trợ thì cứ mở lời."
Người của các gia tộc lần lượt từ biệt rồi rời đi, không lâu sau, toàn bộ nhà họ Trịnh trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại vệ sĩ của nhà họ Trịnh, mọi người trong nhà họ Liên và nhà họ Kỳ, bầu không khí đượm vẻ nghiêm trọng, xơ xác tiêu điều.
Trịnh Tiến Thành lại nhìn về phía Kỳ Hạ Huy, đôi mắt híp lại, lộ vẻ nguy hiểm. "Ông chủ Kỳ không đi à?"
Kỳ Hạ Huy nhấp một ngụm rượu ngon, cười ha hả nói.
"Ông Trịnh không cần để ý đến tôi, cứ coi chúng tôi như người tàng hình là được."
Những lời này là biến tướng ngoài mặt trong lập trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hac-am/356610/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.