Buổi tối, sông Tử Viên.
Huỳnh Nhân chắp tay sau lưng, lặng lẽ đứng bên bờ sông, nhìn bản thân mình
phản chiếu trong nước.
Dưới ánh trăng, sắc mặt anh tái nhợt.
Trầm mặc một lúc lâu.
Anh nhẹ nhàng xé áo, để lộ ra khuôn ngực cường tráng.
Làn da rám nắng và cơ bắp căng tràn sức sống.
Nhưng!
Nó lại được phủ đầy bởi chi chít các vết thương lớn nhỏ.
Có vết đạn, có vết dao, thương tích đầy mình.
Trong số đó, có hai vết sẹo không thể tưởng tượng nổi, hai vết sẹo ngang, dọc kéo dài hết cả khuôn ngực của Huỳnh Nhân.
Cho đến bây giờ, máu thịt vẫn còn mờ nhạt, máu cũ còn chưa kịp khô thì máu mới đã tiếp tục chảy ra.
Huỳnh Nhân khẽ vuốt hai vết sẹo này, sâu trong đáy mắt là tràn ngập sát ý không thể kìm nén.
Đó là do cửu vị cường giả chí tôn trên thế giới cùng liên thủ mà lưu lại trên người của Huỳnh Nhân
Hôm đó, cửu vị cường giả chí tôn băng qua Thái Bình Dương, đem hàng triệu người ngựa chém giết để thực hiện kế hoạch “Đồ Long”, nhưng lại bị Huỳnh Nhân một mình ngăn lại ở núi U Hằng.
Trận chiến đó đã diễn ra trong suốt năm ngày năm đêm.
Núi và sông bị chia cắt, địa hình thay đổi, toàn bộ núi U Hằng đều bị cắt ngang!
Sáu ngày sau.
Cửu vị cường giả chí tôn toàn bộ đều đã ngã xuống.
Kể từ đó, không một thế hệ trẻ nào dám đến “Đồ Long” ở phía Đông.
Thiên tử tức giận, phun máu ra xa năm bước.
Vương chủ tức giận, trăm vạn tử thi.
Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hac-am/356527/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.