Lục Tiêu Dao khinh miệt cười mỉa nói: “Tiêu Chính Văn, cậu bớt tự dát vàng lên mặt đi”.
“Sở dĩ bọn tôi từ chối gia nhập điện Thần Long chẳng qua là không ưa cậu mà thôi, một Nhân Hoàng cấp năm như cậu mà cũng dám nói không xem trọng bọn tôi ư? Cậu có tư cách đó sao?”
Hứa Thương Long cười khẩy lắc đầu nói: “Không ngờ Tiêu Chính Văn được người ta đồn đại thần kỳ, lại chỉ có thế mà thôi”.
Ông ta vừa nói thế, ngay cả nhiều người xung quanh cũng nở nụ cười khinh miệt.
“Tiêu Chính Văn, thật ra bị người khác khinh thường cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ cần sau này chịu cố gắng thì vẫn còn cơ hội. Nhưng Nhân Hoàng cấp năm lớn lối không biết xấu hổ nói xem thường Nhân Hoàng cấp sáu thì đúng là nực cười”.
“Nói thế nào đi chăng nữa, thực lực và cảnh giới của người ta cũng cao hơn cậu”, Tần Cối cũng nói hùa theo.
Tiêu Chính Văn chưa kịp lên tiếng, hai người Tiết Hoài Lễ đứng bên cạnh Đế Khư đột nhiên lạnh lùng nói với Tiêu Chính Văn: “Theo như anh Tiêu nói thì có phải bọn tôi cũng không có tư cách lọt vào mắt của anh không?”
Nghe thế Bạch Ngọc Trinh không khỏi quay đầu lại nhìn hai người phía sau, có thế nào cô ấy cũng không ngờ hai người Tiết Hoài Lễ sẽ công khai đứng về phía đối lập với Tiêu Chính Văn vào lúc này.
“Các anh? Đến những con vật nhỏ cũng phải tự biết sức mình, tôi không chỉ xem thường các anh từ trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3927132/chuong-3870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.