“Loại trò hề thích thu hút sự chú ý như cậu, áp dụng trong thế tục thì có thể sẽ có người bị cậu lừa, thế nhưng ở thánh vực thì gần như cậu đã lộ tẩy hết rồi!”
“Tôi hy vọng cậu tự biết phải làm gì, bây giờ cậu đã trở thành mục tiêu công kích rồi, tốt nhất là cậu nên chủ động hiến dâng bí kỹ trận pháp mà hai người đó đã học lên cho thế tử Chu, nếu không đợi đến khi đại nạn ập tới thì có muốn hiến dâng cũng không còn cơ hội nữa rồi!”
Ông Đồng lạnh lùng nhìn hai người Long Hình và Long Nguyệt, trong ánh mắt mang theo vẻ thương xót, nói: “Dẫu sao thì vận mệnh của mấy người cũng đã được an bài rồi, người xưa có câu, phù sa không chảy ruộng ngoài”.
“Nếu như dâng cho người Hoa Quốc, ít nhất sau khi mấy người chết thì vẫn có người dựng bia mộ cho! Nếu không e rằng mấy người sẽ phải bỏ mạng ở nơi hoang dã!”
Nếu như ban nãy vẫn chỉ là âm thầm uy hiếp thì những lời bây giờ của ông Đồng rõ ràng đã giống như lợi dụng điểm yếu để trắng trợn uy hiếp người khác!
Hơn nữa, dù mấy người Tiêu Chính Văn có giao bí kỹ trận pháp ra hay không, kết quả cũng chỉ có một, đó chính là cái chết!
Từ đó có thể thấy được rằng từ đầu tới cuối, những người này đều không coi mấy người Tiêu Chính Văn như là con người.
Ở trong mắt bọn họ, giá trị duy nhất của Tiêu Chính Văn chỉ là hai bộ trận pháp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3926135/chuong-2872.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.