Ngay cả chủ tịch tỉnh Xuyên cũng đến đây.
Chỉ là, dù bất cứ lúc nào thì chủ tịch tỉnh cũng là tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, nhưng hôm nay lại bị phớt lờ.
Dù chủ tịch tỉnh đến đây chào hỏi một ông lão phong thái đỉnh đạc, nhưng đối phương lại không liếc nhìn chủ tịch tỉnh một cái mà bước ngang qua trước mặt ông ta như thể ông ta là không khí.
Lúc này ông cụ Quý, và Quý Sương Nhi đang dặn dò mấy lời cuối cùng với Tiêu Chính Văn.
“Cậu Tiêu, không giấu gì cậu, những người đến hôm nay không ai có ý tốt cả, nhà họ Quý chúng tôi có ân oán sâu sắc với năm đại danh sơn ở ngoài lãnh thổ”.
Ông cụ Quý trầm giọng nói.
“Ồ?”
Tiêu Chính Văn không khỏi sửng sốt, chẳng phải nhà họ Quý đã cắm rễ ở ngoài lãnh thổ hàng nghìn năm trước rồi sao?
“Năm đại danh sơn đều im lặng trước việc hủy diệt Hoa Quốc, chỉ có nhà họ Quý chúng tôi phản đối chuyện này, thế nên mới có ân oán với năm đại danh sơn”.
“Do đó lát nữa cậu phải cẩn thận, cố gắng đừng xảy ra mâu thuẫn với họ, nếu không hậu quả khó lường được”.
Ông cụ Quý cực kỳ nghiêm túc nói.
Tiêu Chính Văn vô cùng thông minh, anh nghe ông cụ Quý nói đến đây liền hiểu ra ý đồ của năm đại danh sơn.
“Cho nên hôm nay bọn họ tới chào hỏi, nhưng thật ra là đến thám thính thực hư sao?”
Tiêu Chính Văn cau mày,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3925796/chuong-2533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.