Nghe Quý Sương Nhi nói thế, lòng Quý Thiên Hà không khỏi chùng xuống.
Khí thế bá đạo và ngông cuồng là hai chuyện khác nhau, Tiêu Chính Văn có chỗ nào là khí thế bá đạo đâu, rõ ràng là một tên ngông cuồng mà.
Đến lúc đó người của mấy đại danh sơn sao có thể quen với tính tình của anh?
Huống hồ trong đám người này còn có truyền nhân của ông cụ Nhạc Trung Kỳ.
Mặc dù xét về vai vế thì hơi thấp hơn nhưng dù sao đó cũng là đệ tử của đệ tử ông Nhạc, cũng có danh tiếng trong năm đại danh sơn.
“Thôi vậy, bắt tay vào sắp xếp cho buổi lễ gặp mặt ngày mai đi”.
Quý Sương Nhi hít sâu một hơi, bất lực thở dài nói.
Cô ta đã nói rất rõ những lời nên nói rồi.
Nếu Tiêu Chính Văn không chịu nghe lời khuyên thì hậu quả do một mình anh gánh chịu.
Sau khi Quý Sương Nhi đi không lâu, Chu Lâm Lâm bỗng đi đến sân sau lần nữa.
“Anh Tiêu, tôi biết thân phận của anh không đơn giản, tôi có một yêu cầu nho nhỏ, không biết anh có thể đồng ý không?”
Cô ấy đã nhầm tưởng Tiêu Chính Văn thành Tiểu Thái Tông.
Tiêu Chính Văn khẽ gật đầu nói: “Chuyện gì thế, cô nói đi”.
“Anh Tiêu, e là Hoa Quốc sắp xảy ra chuyện lớn, gần đây mấy tông môn lớn của võ tông, nhất là Võ Thần Tông và liên minh võ thuật đang cãi nhau muốn dỡ bỏ bia tưởng niệm quốc gia của nhà họ Tiêu ở Hoa Quốc”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3925790/chuong-2527.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.