Chương 304: Đánh anh tôi sợ bẩn tay
Long Nhất cung kính gật đầu nói: “Vâng, mạt tướng đi làm ngay đây!”
Dứt lời, anh ta nhanh chóng thông báo với Sở chỉ huy quân đội ở chiến khu Đông Nguyên.
Lúc này, Từ Kiêu Long nhận được điện thoại cũng nhíu mày, hỏi: “Vua Bắc Lương nói là nợ tôi một ân tình thật sao?”
“Đúng vậy, chủ soái Từ, chủ soái chúng tôi có nói như vậy, xin chủ soái Từ hãy hành động ngay lập tức”, Long Nhất gật đầu đáp.
Từ Kiêu Long im lặng một lát, đáp: “Được! Nếu đã là ý của vua Bắc Lương thì tôi sẽ giúp cậu ấy!”
Nói xong, Từ Kiêu Long cúp máy, rồi lập tức dặn dò phó tướng ở bên cạnh: “Anh lập tức liên lạc với các nhà máy quân sự dưới trướng hoặc các đơn vị doanh nghiệp có hợp tác với chiến khu chúng ta, nhanh chóng đưa số thiết bị này đến nhà máy nhà họ Khương ở Tu Hà! Không được chậm trễ!”
“Chủ soái, đây là ý của vua Bắc Lương sao?”
Vị thượng tướng ba sao kia hỏi.
Từ Kiêu Long mỉm cười đáp: “Đúng vậy, vị vua Bắc Lương này vì một người phụ nữ mà chịu nợ Từ Kiêu Long tôi một ân tình, thú vị đấy! Mau đi làm đi!”
“Rõ, thuộc hạ đi ngay đây ạ”.
Vị phó tướng đáp lời, rồi quay người rời khỏi phòng chỉ huy ở tổng chiến khu.
Còn ở bên này, sau khi giải quyết xong việc thu mua thiết bị, Tiêu Chính Văn nói với Long Nhất: “Tìm nơi ở của mấy người này, lát nữa đi cùng tôi”.
Dứt lời, Tiêu Chính Văn đưa cho Long Nhất một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3923568/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.