Vì sợ cô chấn thương nặng nên anh gọi cho Khang lái xe đến chở cô đi bệnh viên khám thử. May cũng nhẹ thôi chỉ có cái tay trái là phải bó bột 1 tháng.
Vậy là chuyến cắm trại của cô phải kết thúc trong đêm, còn mọi người vẫn ở lại để mai đi công viên nước xong mới về. Thiên Bút thì về theo cô luôn.
Do gãy tay nên mọi việc hơi khó khăn, ba me cô cũng thu xếp hành lí và công việc trở về nhà với cô. Thấy con gái cưng của mình bị què tay thì không khỏi thương xót, mua đồ ăn cô thích về cho cô.
Thanh Trúc cảm thấy bị què như thế này cũng không khó chịu lắm, lại còn được ăn sướng mà không cần phải làm việc nhà.
…~…
Sáng 2 ngày sau cô được ba chở đi học, vì cái tay này nên cô mặc áo khoác cũng chỉ có được một bên, đi đâu ai cũng nhìn cô chằm chằm khiến cô rất gượng gạo.
Mà hôm nay lại đến phiên cô trực nhật, chẳng bao giờ là ổn cả. Cô lê cái thân xác tàn tật qua hai cầu thang đến lớp. Đã có người trực nhật giùm cô rồi, chỉ còn lau bảng nữa.
Với chiều cao này thì lau bảng là chuyện dễ như ăn bánh nhưng đó là chuyện của nhiều ngày trước giờ tay trái nhấc không lên nổi thì làm sao lấy đà mà lau trên cao.
Thanh Trúc lau được mấy chỗ thấp bên dưới sau đó nhìn xuống lớp định cầu cứu Thùy Tiên nhưng không thấy bóng dáng Thùy Tiên đâu cả, còn mất đứa cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-luoc-tinh-yeu-hoan-hao/3428923/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.