So với việc lựa chọn ở Mahone thì Anthony vẫn là địa điểm an toàn hơn hẳn. Trên hết nói tới bảo an nghiêm ngặt dù là côn trùng cũng khó lọt vào. Vì thế nên Austin mới ung dung ở lại đây. Chỉ có điều ở lại phải nhìn mấy cảnh cô em bé bỏng bị hành hạ mà mình lại không thể giúp gì được nên anh quyết định đi sớm hơn dự kiến.
Buổi sáng, chờ Zane rời khỏi nhà thì Austin mới đi đến chỗ Kaylin. Anh dạy cô cách nhắn tin thông qua điện thoại, từ đó nếu như cô gặp nguy hiểm thì anh sẽ đến giúp cô.
Kaylin rất ít khi tiếp xúc với công nghệ hiện đại như điện thoại đây, hầu như cô chỉ có quanh quẩn trong bốn bức tường rộng lớn, vì vậy mà Austin dạy mãi cô mới có thể hiểu được.
Austin ghi số điện thoại của mình vào cuốn sổ của Kaylin, sau đó dặn dò cô thật kĩ:
- Nếu có ý định trốn thoát phải nhắn cho anh biết nghe rõ chưa? Không được tự ý liều lĩnh.
Kaylin gật đầu nhưng sau đó cô lại viết lên cuốn sổ:
"Em sẽ không chạy trốn đâu. Anh Austin đừng lo cho em."
Nhìn thấy ánh mắt chất chứa nhiều tia hi vọng được thoát khỏi đây nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ để sống tiếp nơi này thì Austin chỉ biết thở dài. Anh chẳng hiểu được cái lí lẽ của thằng bạn thân kia. Lúc thì đối xử không bằng cầm thú, lúc thì lại bảo vệ bằng cả mạng của mình. Nhiều khi anh còn thấy Zane còn khó chiều hơn cả con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-luoc-theo-duoi-minh-tinh-hang-a/2772175/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.