“CÁNH DIỀU ĐẸP NHẤT thế giới đấy, anh ạ.” Đứng ngẩn ra mê mẩn, Edward ngước nhìn lên. “Xem con diều giờ đã lên cao đến thế nào rồi kìa. Cao hơn hết thảy những con diều khác rồi đấy ạ.”
Gabriel ngắm nghía cánh diều giấy phồng căng mà sớm nay chàng đã mua. Cánh diều hăm hở bắt gió khiến Edward sướng rơn, cậu bé nhanh chóng thành thạo kỹ thuật điều khiển dây diều. Thằng bé này thông minh thật, Gabriel thầm nghĩ, ai trong nhà Milton cũng vậy.
“Em nên kéo nó vào trong một tí,” chàng khuyên. “Chúng ta không muốn con diều vướng vào mấy ngọn cây kia đâu.”
“Vâng ạ.” Edward chăm chú tập trung hạ dây diều.
Hài lòng vì cánh diều đã trong tầm điều khiển, Gabriel thuận dịp quan sát công viên chớm đông người. Nhiều dãy băng ghế đã bị các bà vú và quản gia trong những bộ váy ảm đạm chiếm cứ. Họ tán gẫu với nhau trong lúc những đứa trẻ được họ trông coi đang chơi mấy trò đơn giản. Mấy cậu bé lớn tuổi hơn đang thả diều hay chơi trốn tìm quanh những lùm cây.
Chàng vẫn đinh ninh từ trước rằng khu vực quanh đây sẽ vắng bóng đàn ông. Chàng đã đoán đúng. Những người đàn ông đang có mặt tại đây có vẻ như đều là anh trai, chú bác hay là bố đang đi theo các bé trai của gia đình.
Người đàn ông trong chiếc áo choàng dài màu nâu xỉn và quần âu trông nổi bật hẳn lên vì một lẽ đơn giản là hắn ta chỉ có một mình. Hắn chiếm một băng ghế, chiếc mũ phớt kéo xuống che hết cả mắt. Nhìn từ xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-dich-trai-tim/1415780/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.