Dịch: Niệm Di
Báo cáo bệnh án ghi đúng, và Quân Lâm thực sự bị ung thư.
Chỉ là, hắn không nói ai biết cả.
Cho đến một lần nọ, khi một người đồng nghiệp vô tình trông thấy bản bệnh án ấy, và khi mọi người đến an ủi Quân Lâm, đồng cảm với Quân Lâm, hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn phiền.
Hắn ghét được an ủi và cảm thông, vì điều này khiến hắn cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một tên yếu đuối, chỉ có thể giành được sự đồng cảm thông qua nỗi bất lực và tuyệt vọng của bản thân.
Quân Lâm khinh thường thực trạng này.
Vì vậy, hắn quyết định bịa chuyện. Hắn nói rằng, tờ bệnh án ấy là sản phẩm đặc biệt của trí tưởng tượng mà hắn biên tập ra, dùng để lừa gạt những người định nghĩ quẩn.
Nghĩ lại cũng thật trớ trêu nhỉ? Một người đang bị bệnh tật hành hạ từng ngày - hận bản thân vì sao không thể chết sớm hơn để có thể tự giải thoát - lại phải liên tục an ủi người khác rằng: Cuộc sống này rất quý giá, bạn cần phải biết trân trọng từng giây, từng phút trong cuộc đời mình.
Có lẽ chính vì lý do này mà trong khi thuyết phục người khác, hắn cũng tự thuyết phục luôn bản thân. Nhờ thế mà Quân Lâm mới có thể kiên trì tận đến thời điểm này.
Thế nhưng mà, cơ thể hắn dần dần không thể chịu đựng được nữa.
Lý do mà Quân Lâm thường xuyên xin nghỉ phép cũng là vì thế.
Hai ngày trước, Quân Lâm đến bệnh viện tái khám. Bác sĩ điều trị ở đó đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-canh-toi-ac/163069/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.