Lưu Minh mắt nhắm chặt lại, cố nén đi tia tức giận đang cuồn cuộn nơi lồng ngực.
Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng hỏi cô:
"Di Di, ở bên tôi, sao lúc nào em cũng nhắc đến anh ta?"
Giọng anh trầm trầm mà chua xót. Mấy ngày không gặp, lẽ nào tình cảm của cô dành cho Lãnh Hàn Duật đã thay đổi rồi sao?
An Vi Di cố kìm nén sự sợ hãi mà ngẩng mặt lên nhìn anh, đôi mắt đã đỏ hồng như mắt thỏ con, trông vô cùng uất ức. Nhìn ánh mắt sâu thẳm của anh, nước mắt cố gắng kìm nén bỗng chốc muốn trực trào. Từng giọt nước trong suốt bắt đầu lăn dài trên gò má trắng mịn.
Lưu Minh nhìn cô khóc mà tâm thần có chút hoảng hốt, anh vội vàng bước đến gần cô, đưa tay gạt đi những hạt trân châu bị đứt dây mà trong lòng vô cùng đau xót. Anh đã làm cô hoảng sợ rồi có phải không?
An Vi Di vội quay đầu né tránh bàn tay anh, môi mỏng mím chặt lạy với nhau, để bàn tay anh bơ vơ giữa không trung không có điểm tựa.
Cô khóc thút thít, vừa như trách mắng, vừa như làm nũng khiến lòng anh mềm nhũn:
"Chú, tôi xin lỗi! Tôi... tôi không cố ý làm cho chú giận đâu. Tôi..."
Lưu Minh xoay mặt cô lại, nhìn cô khóc nấc lên như bị ức hiếp, không nhịn được liền cúi xuống hôn môi cô.
An Vi Di giật mình sợ hãi nhìn anh, mắt anh sâu thẳm không thấy đáy, khiến cô như lạc vào tầng tầng sương mù dày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077277/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.