“Di Di, giờ thì có dám không đi cùng tôi nữa không? “
Lãnh Hàn Duật làm bộ mặt lạnh dọa cho sắc mặt cô tái nhợt.
Người đàn ông chết tiệt này, đây còn là lúc để nói đến những vấn đề đó nữa sao? Hèn mọn hay không không quan trọng, nhưng là, cô tuyệt đối phải sống a.
“Hi hi, Duật, tôi liền theo anh về nhà. Có điều, cái đó, cái đó... “
Tầm mắt đảo một vòng qua mấy cái súng lục, cô rụt cổ lại nhìn như một bé con:
“S...súng cái đó, mấy vị ca ca à, nghịch súng là rất nguy hiểm nha! “
Lấy được đáp án mình mong muốn, Lãnh Hàn Duật liền nhìn cô, nở nụ cười đầy sủng nịch.
Vươn tay xoa xoa mái tóc dài mềm mượt, cảm xúc thật thích.
“Cứ giữ nguyên tư thế cầm súng như vậy cho tôi”
Bà xã sợ hãi mà nép vào ngực mình. Xúc cảm tuyệt vời như vậy, anh cũng không có ngu ngốc mà buông tay.
“...”
An Vi Di giật mình nhảy dựng. Đùa sao? Khi không đòi giơ súng như vậy, là ý muốn lấy cái mạng nhỏ của cô sao?
Ngậm ngùi rưng rưng tròng mắt, cô liền quay qua đánh chén thức ăn ngon lành. Hảo mĩ vị trước mắt, con heo nhỏ là cô đây phải thật no bụng nha~~~
Nhanh chóng đánh chén một bàn thức ăn, An Vi Di ợ to một tiếng. Đưa bàn tay xoa xoa cái bụng nhỏ, miệng còn không ngừng lầm bầm:
“Ừ, thức ăn ở đây thật ngon”
Nếu như không có người đàn ông nào đó thừa nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077249/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.