Huấn luyện viên của Trung học 3 ngăn Quan Quốc Siêu lại, khuyên bảo một lúc lâu, cuối cùng cũng khiến cho cậu ta bình tĩnh.
Học sinh có cứng đầu đến mức nào đi chăng nữa thì ở trước mặt giáo viên cũng thỉnh thoảng phải chịu thua.
Quan Quốc Siêu ôm lấy trái bóng rồi đưa ngón giữa không mấy đẹp đẽ về phía của Chu Thận Chi.
Chu Thận Chi chẳng thèm để ý.
Tần Mạch cầm lấy chai nước suối, lẩm bẩm mắng Quan Quốc Siêu là đồ thần kinh. May thay Tần Mạch cách xa với hắn nên không bị nghe thấy, Trần Vận Lương vừa rửa mặt xong thì nhập đội.
Cậu ấy là hậu vệ.
Cả sân chỉ có cậu ấy là tròn trĩnh nhất.
Nhưng mà cậu ấy cũng là người béo linh hoạt nhất.
Tiếng còi của huấn luyện viên vừa tuýt lên, tiếng đế giày cọ sát vào sàn thi đấu bèn vang lên. Trần Ấp dẫn bóng, thoắt lách người, cậu ấy chạy nhanh như bay thoáng chốc thì suýt ghi được cú ném bóng ba điểm.
Nhưng bị Quan Quốc Siêu cản lại.
Trần Ấp cười nhạt.
Chống hông chẳng mấy để tâm.
Quan Quốc Siêu vừa quay người đã chạy ra phía khung bóng, Trần Vận Lương tiến lên trước chặn lại thì bị vai của hắn đẩy cho một cái, Trần Vận Lương cau
mày, đoán chừng là đang mắng Quan Quốc Siêu.
"Con moẹ nó."
Trần Ấp đuổi theo, vỗ vỗ vào vai Trần Vận Lương, cậu ấy vừa xoay người thì nhảy vụt lên cướp lấy trái bóng Quan Quốc Siêu vừa ném ra.
"Aaaaa..." Khán đài bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiec-hop-anh-trang/2859734/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.