Hình ảnh ấm áp lại ngọt ngào này, ngay cả không khí cũng đều là mùi vị ngọt, tràn ngập một loại mập mờ, hơi thở triền miên ám muội, cho nên sự xâm nhập bất ngờ của Lâm Cẩn bỗng trở nên dư thừa.
Quả nhiên, chân mày Thịnh Diễn Chi hơi nhướng lên, không vui mà nhìn Lâm Cẩn với Tiểu Nặc, ôn nhu trên mặt cũng biến mất không còn tăm hơi: "Ai cho các người đi lên?"
Ngữ khí hắn rất không tốt, mang theo vài phần sắc bén.
Lâm Cẩn lập tức nhận thấy được Tiểu Nặc đang nắm chặt ngón tay mình hơn, thân thể cũng khẩn trương. Cậu cúi đầu nhìn xuống, khuôn mặt nhỏ của bé căng chặt, một bộ dáng như lâm đại địch.
Thấy bé như vậy, trong lòng Lâm Cẩn thật không dễ chịu.
Là cậu người ba ba này rất không tốt, không chỉ không có năng lực cho Tiểu Nặc một cuộc sống tốt, còn mang theo bé đi chịu uỷ khuất.
Có lẽ cậu nên làm theo đề nghị của Kiều Tinh Lan, tạm thời để Tiểu Nặc ở tại Kiều gia, chờ sau khi hợp đồng của cậu với Thịnh Diễn Chi kết thúc lại đón bé về.
Ý niệm trong đầu vừa hiện lên, Lâm Cẩn vẻ mặt bình tĩnh nói với Thịnh Diễn Chi: "Thực xin lỗi, quấy rầy đến hai người."
Nói xong cậu xoay người liền đi.
Giang Tinh Thần bỗng nhiên gọi cậu lại: "Tiểu Cẩn, chờ một chút."
Lâm Cẩn làm như không nghe thấy, đi thẳng về hướng cầu thang.
Cậu không cho rằng Giang Tinh Thần gọi mình lại có thể có chuyện tốt gì.
Đi chưa được mấy bước, phía sau lại vang lên thanh âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chia-tay-sau-tra-cong-dien-roi/906903/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.