Dòng suối chảy róc rách, gió thổi hiu hiu.
Quỳ gối ngồi trên thảng đá bên suối, tầm mắt Sesshoumaru lơ đãng nhìn cô gái đang chậm rãi ăn sơn ma (ai biết cái này là gì không) nướng.
Nàng thay một thân kimono màu xanh nhạt, không còn thanh cao cô tịch khi mặc y phục pháp sư, ngược lại có thêm vài phần nữ tính, dịu dàng. Mái tóc dài tuỳ ý xoã ở sau lưng, đôi môi cong lên dịu dàng nhu hoà như vầng trăng khuyết. Nhưng hắn biết rõ, ấm áp chân thật ở đáy mắt nàng đã lặng lẽ biến mất, bây giờ nàng chỉ đang cong khoé môi lên theo thói quen mà thôi.
Rõ ràng đáy lòng không muốn cười, vì sao lại cứ cố cười?
Con người, thật sự là một sinh vật mâu thuẫn!
Một người ăn, một yêu nhìn. Tiêu Lăng Nguyệt cười nhạt quay đầu, bắt gặp một ánh mắt thanh lãnh. Nàng hơi sửng sốt, lập tức lại cười nhạt, cầm sơn ma đã ăn một nửa trong tay đưa cho tuyết y nam yêu: “Muốn… ăn sao?”
Khuôn mặt vẫn lạnh như trước, Seshoumaru yên lặng liếc mắt nhìn nàng một cái, rồi lại dời tầm mắt đi. Gió thổi qua, tóc bạc trước trán phất phơ, che đi tròng mắt màu vàng trong bóng tối.
Vì sao lại đi nhìn ngắm một con người?
Sesshoumaru hơi hơi nhíu mi, đôi mắt lộ ra vài phần mê hoặc.
Rõ ràng chỉ là một nhân loại mà thôi…
Gần trưa, ánh mắt trời bắt đầu trở nên cực nóng.
Ngồi trước dòng suối, hai bóng hình một lớn một nhỏ hiện lên trên mặt nước, thỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-yeu-minh-sesshoumaru/2149074/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.